hom nay day muon roi
moi do ma da khog lam duoc
Thứ Năm, 30 tháng 6, 2011
Thứ Hai, 27 tháng 6, 2011
Như thường ngày anh lại vào me zing va ghe thăm trang của em . để xem em có bài viết nào mới hày co cài gì hay không, thực sự anh it dùng bên này vì anh hay dùng facebook hơn, bạn bè anh bên ấy cũng nhiều hơn, Đã mấy ngày anh không liên lạc cho em , không chỉ riêng mình em đâu mà cả anh đây cũng thấy thật là dài. A cũng không biết tại sao nhưng anh muốn thử một cái gì đó, thử xem anh không nhớ em được mấy ngày , không liên lạc với em được bao lâu, cuối cùng anh đã thua, anh đã nhắn tin cho em chỉ một câu "em ngủ ngon" và...........em đã khóc , anh biết em nghĩ gì , em sợ anh nói chia tay , em sợ anh xa em , bời vì cũng đã có lần anh từng nói rồi. Chúng ta có thể không có tương lai đâu , có nhiều vấn đề, gia đình, công việc và bản thân anh , việc học hành của anh chắc không thể ra trường trong 5 năm được , rồi công việc của anh nữa , một công việc đòi hỏi phả đi nhiều và như thế nên anh nghĩ đến với nhau là rất khó, Nhưng chúng ta cũng đã được 3 năm rôi , chỉ mới ngày 16 tháng 6 đây thôi, trước đó 2 ngày em có nhắn tin cho anh , hỏi anh co nhớ là ngày gì không , thật sự nếu e không nhắc chắc anh cúng đã quên rồi , 'Anh thậ vô tâm' đúng thật nhiều lúc anh chỉ suy nghĩ cho mình nhiều hơn là cho em, những lúc anh có thể chơi điện tử mặc dù em mới lên chơi, hay vì gunny mà anh o nhà con em thì đi chợ một mình , :d
hay những lúc em nói cho em xem phim đi thì anh lại không để ý , những lúc đó anh cũng có bận đâu , tại vì anh vô tâm quá ,Em ạ! Anh biết nếu chia tay chắc sau này sẽ không có ai yêu anh nhiều hơn em đâu nhỉ, tình yêu em dành cho anh nhiều, và bạn anh cũng đã nói " mi chia tay Thương là sai lầm và có lỗi, " nhiều lúc anh hay nhăn nhó với em phải không , nhiều luc anh hay chọc em để rồi em phải phát khóc phải không . 3 năm có là quá ngắn hày là quá dài không , chắc chưa đủ vì tình yêu của chúng ta vẫn còn nhiều mà co vơi đâu, . Những luc anh ôm em em nói " em chỉ muốn được ôm anh cả đời như thế này thôi" anh thật hạnh phúc .Thực sự anh không muốn chia tay nhưng ..............................anh cũng không biết sao nữa , lúc này đây những kỷ niệm với em lại ùa về ,...anh biết chắc chắn một điều rằng nếu em đọc những dòng này em sẽ khóc , khóc rất nhiều...nhưng anh sẽ không cho em đọc đâu, anh không muốn làm tổn thương em , thực sự em rất đa cảm , dễ khóc nữa chứ, mặc dù em nói từ khi yêu anh em mới thể,
coi như đây là một thử thách của tình yêu chúng mình em nha, chúng ta mỗi người một nơi ,(h e)
Gnhc010712
hay những lúc em nói cho em xem phim đi thì anh lại không để ý , những lúc đó anh cũng có bận đâu , tại vì anh vô tâm quá ,Em ạ! Anh biết nếu chia tay chắc sau này sẽ không có ai yêu anh nhiều hơn em đâu nhỉ, tình yêu em dành cho anh nhiều, và bạn anh cũng đã nói " mi chia tay Thương là sai lầm và có lỗi, " nhiều lúc anh hay nhăn nhó với em phải không , nhiều luc anh hay chọc em để rồi em phải phát khóc phải không . 3 năm có là quá ngắn hày là quá dài không , chắc chưa đủ vì tình yêu của chúng ta vẫn còn nhiều mà co vơi đâu, . Những luc anh ôm em em nói " em chỉ muốn được ôm anh cả đời như thế này thôi" anh thật hạnh phúc .Thực sự anh không muốn chia tay nhưng ..............................anh cũng không biết sao nữa , lúc này đây những kỷ niệm với em lại ùa về ,...anh biết chắc chắn một điều rằng nếu em đọc những dòng này em sẽ khóc , khóc rất nhiều...nhưng anh sẽ không cho em đọc đâu, anh không muốn làm tổn thương em , thực sự em rất đa cảm , dễ khóc nữa chứ, mặc dù em nói từ khi yêu anh em mới thể,
coi như đây là một thử thách của tình yêu chúng mình em nha, chúng ta mỗi người một nơi ,(h e)
Gnhc010712
ngớ ngẩn
phải lập ra một mục tiêu chi tiết và kết hoach hành động cụ thể, và sẽ kiểm tra lại vào cuối tuần, và mỗi tháng sã tõng kết , xem thử mình có cố gắng hơn không, mình phải là vừa là một vận động viên vừa là một huấn luyện viên của cuộc đời mình, tương lai bắt đầu từ hiện tại, phài làm sao để sau này khỏi phải nói từ "giá như"
điểm yếu lớn nhất của mình là không co lòng quyết tâm. nhưng phải cố gắng nhiều thôi... PHẢI NHỚ CÂU THẦN CHÚ:"""""""TÔI LÀM ĐƯỢC .TÔI TÀI GIỎI
điểm yếu lớn nhất của mình là không co lòng quyết tâm. nhưng phải cố gắng nhiều thôi... PHẢI NHỚ CÂU THẦN CHÚ:"""""""TÔI LÀM ĐƯỢC .TÔI TÀI GIỎI
Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2011
Cái “giá” để thành thiên tài
Gần đây tôi nhận thấy mình cực kì khiêm tốn (và một chút xấu hổ) khi có một ai đó đọc những quyển sách của tôi, gặp tôi và nói với tôi rằng tôi là một thiên tài . “ Anh thực sự là một thiên tài”, các bạn ấy nói “ Làm sao anh có thể dễ dàng viết một cuôn sách được mọi người yêu thích nhất chỉ trong vòng 30 ngày?” ( Ý cậu ấy muốn nói tới cuốn sách mới nhất của tôi, “Profit from the Panic” (tạm dịch: Kiếm Triệu Đô Từ Khủng Hoảng), đang đứng ở tốp dẫn đầu). Và làm sao mà anh có thể nói trước một đám đông , không ngừng nghỉ trong vòng 8 giờ liền mà chẳng hề lo lăng hay cần viện tới bất kì ghi chú gì?
Cậu ấy bảo tôi “ Người thường chẳng ai làm được như anh cả”. “ Anh chắc chắn là một thiên tài!”. Điều mà mọi người chưa nhận ra đó là “khả năng thiên tài” là thứ mà tôi chưa từng có từ lúc sinh ra. Thực tế, khi tôi còn ở tuổi thiếu niên, tôi thực sự không có chút năng khiếu gì về viết hay nói. Khi còn đi học, tôi không bao giờ khá khi viết luận Anh ngữ. Tôi thường chỉ đạt 3, 4 điểm. Nếu may mắn, thinh thoảng tôi có thể nhận điểm 7.
Với những học sinh khiếu ăn nói bẩm sinh, họ thường có nhiều cơ hội trở thành MC trong các sự kiện tại trường. Còn tôi lúc đó chỉ là một đứa trẻ nhút nhát chẳng bao giờ dám tự nói lên suy nghĩ của mình.
Vậy thì làm thế nào tôi có thể phát triển “tài năng” diễn thuyết và viết lách để dẫn đầu trong lĩnh vực kinh doanh của mình? Câu trả lời nằm ở 10.000 giờ KIÊN TRÌ LUYỆN TẬP.
Tôi phát triển tài năng viết lách như thế nào?
Tôi lần đầu có hứng thú viết lách khi ở tuổi 15 ( năm thứ 3 của cấp II). Thời điểm đó, tôi rất say mê việc học và sử dụng kĩ thuật Học tập tăng tốc và sự tự thúc đẩy bản thân để cải thiện tình trạng học tập của mình. Khi tôi thành thạo các kĩ năng này, tôi muốn chia sẻ nó với bạn bè của mình. Vì vậy, tôi thích viết tay những bài báo trên mục Lời Khuyên Học Tập ( Khoảng 1 trang A4) hơn là photocopy chúng rồi phân phát cho bạn bè. Tôi viết những bài tựa như “Làm thế nào để cải thiện trí nhớ của bạn”, “ Bí quyết của đọc nhanh” , “ Các mẹo thi cử thông minh”…
Lúc đó, kĩ năng viết của tôi còn hạn chế, vì thế nên tôi mất rất lâu để viết ra suy nghĩ của mình, rồi xem lại 8 lần để chắc chắn nó đúng ý tôi định nói. Đó là năm 1989, khi tôi còn chưa biết cách dùng máy tính, nên tôi phải viết đi viết lại cả trăm lần để đảm bảo bài viết của mình “chấp nhận được”. Ngoài việc làm bài tập về nhà, tôi dành 2 tiếng mỗi ngày để luyện viết báo.
Ba năm sau, tôi xem lại, biên tập mấy bài báo đó và gởi đếntạp chí Teenage và được đăng hằng tháng trong mục “Bí quyết học tập”. 18 tuổi, tôi trở thành một người viết bán thời gian, cung cấp các bài viết khơi gợi cảm hứng cho tạp chí Teeange với giá 150 $/ bài. Chậm mà chắc, tài năng viết lách của tôi dần được phát triển.
Ở tuổi 20( khi còn trong quân đội), tôi hứng chí muốn viết một cuốn sách để thúc đẩy học sinh làm cách nào học tập cho hiệu quả. Cuốn sách đó có tựa là “ Tôi tài giỏi, bạn cũng thế”. Vậy có thật sự dễ dàng nếu tôi viết hẳn 1 cuốn sách? Thành thật mà nói, viết cuốn sách này tốn rất nhiều thời gian của tôi. Tôi dành mỗi ngày 1 giờ vào lúc đêm khuya ( sau khi tập luyện xong), cố gắng đặt bút viết từng trang một. Tôi hoàn thành xong 1 trang, xóa đi rồi lại viết lại. Mất hơn 4,5 giờ đau khổ chỉ để hoàn thành MỘT TRANG!!!
Vậy thì tôi mất bao lâu để hoàn thành bản nháp cho cuốn sách của mình? 3 năm các bạn à!!! Sau khi tôi hoàn thành tập bản thảo năm 23 tuổi, tôi tìm kiếm một nhà xuất bản để ấn hành cuốn sách. Tôi bị từ chối cả thảy 9 lần trước khi được nhà xuất bản Oxford University Press đồng ý cho một cơ hội. Sau khi bà Tổng biên tập đọc tập bản thảo của tôi, bà ấy nói ý tưởng của tôi thì ổn, nhưng mà văn phong thì chưa được “trau chuốt” cho lắm ( một cách nói tránh rằng tiếng Anh của tôi quá TỆ). Bà ấy bảo tôi nên viết lại toàn bộ cuốn sách. Tôi suýt nữa thì nữa thì ngất xỉu! Nó ngốn của tôi 3 năm, và giờ lại phải làm lại từ đầu ư?
Nhờ trời, tôi đã không bỏ cuộc. Tôi viết lại cuốn sách trong vòng 1 năm, dựa theo những điểm chưa phù hợp mà bà biên tập viên bảo tôi. Cuối cùng, sách “Tôi Tài Giỏi, Bạn Cũng Thế!” được chính thức có mặt trên giá sách vào năm 1998 và liên tục duy trì thứ hạng dẫn đầu trong 8 năm liền. Sau sự thành công của cuốn sách đầu tiên, tôi viết cuốn sách “ Làm Chủ Tư Duy, Thay Đổi Vận mệnh”. Quả thực viết cuốn này rất mệt, tôi mất đến 2 năm để hoàn thành, và sau đó là cuốn “ Con Cái Chúng Ta Đều Giỏi”, “Bí Quyết Tay Trắng Thành Triệu Phú” , “Bí Quyết Xây Dựng Cơ Nghệp Bạc Tỷ” … Chỉ sau khi tôi viết xong 8 cuốn sách tôi mới có thể phát triển khả năng viết tuyệt vời của mình để cho ra mắt một cuốn sách được yêu thích nhất chỉ trong 30 ngày. Thực tế là bây giờ tôi có thể đánh máy nhanh như tốc độ tôi đang nói.
Tôi phát triển tài năng diễn thuyết ra sao?
Khả năng hùng biện của tôi đến cũng theo cách tương tự. Nhiều người bảo rằng tôi có tài năng diễn thuyết, nhưng họ không nhận ra hàng giờ mà tôi phải bỏ ra để tập diễn thuyết trong nhiều năm để phát triển khả năng của mình.
Vậy thì tôi đã nắm bắt cơ hội để trở thành một diễn giả như thế nào? Để xem nào, trong vòng 8 năm đầu tiên của sự nghiệp diễn thuyết, tôi nói không công trong các nhà thờ, hiệu sách, trường học, trung tâm cộng đồng… Tại sao thế? Đơn giản vì lúc đó chẳng ai trả tôi tiền để tôi nói, nên cách duy nhất là diễn thuyết miễn phí. Tôi bắt đầu công việc ở tuổi 15 khi tôi nói có những buổi trò chuyện động viên tinh thần với các học sinh khác trong trại hè. Ở tuổi 24, tôi đi khắp các hiệu sách 3 lần 1 tuần để quảng cáo cho cuốn sách mới in. Lại một lần nữa, chỉ sau 7 năm nói miệt mài 3 lần 1 tuần mà tôi có thể phát triển tài năng hùng biện của mình!
Ai cũng có thể trở thành thiên tài. Bạn chỉ cần phải trả giá cho việc đó.
Nhiều người cho rằng tài năng và thiên khiếu là những thứ chỉ có những người may mắn mới được sở hữu. Nhưng sự thật là tài năng thực sự chỉ nở rộ sau những năm tháng miệt mài lao động tập trung và bền bỉ với những kĩ năng cụ thể mà thôi. Nếu bạn cũng dành lượng thời gian như tôi trong vòng 7 năm, bạn hoàn toàn có thể tự tin nói trước đám đông mà chẳng cần giấy tờ gì cả. Nếu bạn cũng dành nhiều thời gian viết đi viết lại sách báo, bạn cũng có thể trở thành một nhà văn nổi tiếng.
Cái giá cho một thiên tài? 10000 giờ kiên trì.
Câu hỏi đặt ra là bạn phải luyện tập chăm chỉ trong bao lâu để thông tuệ một kĩ năng? Theo như nghiên cứu được xuất bản trong một cuốn sách thuộc hàng top hiện nay “ Outliers” của Malcolm Gladwell, cần khoảng 10.000 giờ luyện tập để trở thành thiên tài trong một lĩnh vực nào đó.
Khi đọc cuốn sách đó, tôi thực sự thấy điều ông ấy nói là đúng. Sự thực là tôi đã dành nhiều hơn cả 10.000 giờ để giờ đây thực sự tự tin với hai kĩ năng này.
Chính các thiên tài thế giới cũng cần tới 10000 giờ hoàn thiện.
Nếu bạn học tập những người thành công nhất thế giới, bạn cũng sẽ nhận thấy tài năng của họ chỉ bộc lộ sau hơn 10000 giờ tập trung và làm việc bền bỉ.
Điều gì đã làm Tiger Woods trở thành tay chơi golf xuất sắc nhất MỌI thời dại? Tiger được cha hướng đẫn chơi golf từ năm lên 3! Từ lúc 5 tuổi, Woods dành ít nhất 4, 5 giờ mỗi ngày để đánh 800 cú cho đến khi anh có thể đánh bóng hoàn hảo. Mãi đến tận sau 18 năm kiên trì tập luyện không ngừng nghỉ (4, 5 tiếng một ngày) mà anh ấy đã trở thành nhà vô địch thế giới ở tuổi 21.
Điều gì làm Warren Buffett (người giàu có nhất hành tinh) trở thành nhà đầu tư giỏi nhất thế giới? Ông anh bắt đầu làm quen với sách báo liên quan đến tài chính và bắt đầu mua cổ phiếu đầu tiên từ năm 8 tuổi! Trong khi bạn bè ông chơi đùa và đọc truyện tranh, chàng thanh niên trẻ tuổi Warren dành nhiều giờ mỗi ngày đọc các báo cáo thường niên và biểu đồ cổ phiếu!
Vậy còn Bill Gates thì sao? Chúng ta đều biết Bill nổi tiếng vì bỏ học giữa chừng để thành lập nên một công ty máy tính là Microsoft. Sau đó, nhờ khát vọng cháy bỏng cùng bộ não vượt trội, Bill đã xây dựng nên một công ty phần mềm lớn nhất toàn cầu. Điều bí ẩn đã xảy ra vậy? Làm sao Bill có thể trở thành một thiên tài xuất chúng trong lĩnh vực máy tính? Bill có cơ hội tiếp xúc với lập trình vào năm 14 tuổi vì anh ấy học ở một ngôi trường có phòng máy tính ( rất rất hiếm ở thời điểm đó). Từ đó trở đi, Bill dành khoảng 8 tiếng mỗi ngày, 7 ngày một tuần bên máy tinh trong khi bạn bè cùng trang lứa mải mê tiệc tùng và và vui chơi.
Trong cuốn sách ‘Outliers’ của mình, Malcolm Gladwell viết: “ Những nhà tâm lí học càng nghiên cứu về sự nghiệp của những thiên tài trên thế giới, họ càng nhận thấy tài năng thiên bẩm chỉ đóng góp một phần rất nhỏ, và vai trò của sự chuẩn bị kĩ lưỡng càng trở nên quan trọng”.
Nhà tâm lí học K. Anders Ericsson nghiên cứu về các thần đồng âm nhạc. Điều có thể kết luận từ nghiên cứu là họ không thấy bất kì một nhạc sĩ thiên bẩm nào có thể trở nên xuất chúng nếu họ chỉ luyện tập bằng một phần nhỏ thời lượng mà những người bạn cùng trang lứa phải làm. Cũng như không tìm thấy ai làm việc chăm chỉ hơn những người khác mà lại không vượt lên dẫn đầu.
Nói cách khác:
“ Luyện tập không phải là điều bạn chỉ làm khi bạn giỏi. Nó chính là thứ tạo nên giá trị của bạn”.
Tại sao có một số người không thể thành công?
Hầu hết mọi người không có đủ lòng kiên nhẫn và niềm tin rằng làm việc chăm chỉ sẽ có kết quả xứng đáng. Họ chỉ muốn nhìn thấy kết quả ngay tức khắc mà thôi. Một khi thất bại, họ nghĩ rằng mình thiếu tài năng và bỏ cuộc. Chính vì lí do đó mà họ không bao giờ trở nên giỏi giang ở bất kì cái gì.
Bài học kinh nghiệm
Bài học mà tôi muốn chia sẻ với các bạn là, để thành công ở bất kì lĩnh vực nào, bạn cần phát triển tài năng cho lĩnh vực ấy. Để phát triển nó, bạn cần phải có sự tự giác làm việc hàng giờ, hàng giờ liền cho đến khi thuần thục nó.
Trước khi bạn có thể thành công khi giao dịch chứng khoán, việc đầu tiên là bạn phải dành ra 10.000 giờ nghiên cứu các loại biểu đồ.
Trước khi bạn trở thành một tác giả được yêu thích nhất, bạn phải viết khoảng 10.000 giờ.
Trước khi bạn có thể trờ thành một tay golf cự phách, bạn phải dành ra 10.000 giờ để tập đánh golf.
Trước khi bạn có thể thành công trong buôn bán, bạn phải bỏ ra 10.000 giờ đi chào hàng và bán hàng.
Bạn trả giá để trở thành một thiên tài!
Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2011
Thứ Tư, 22 tháng 6, 2011
LÀM LẠI
thật sự mình đã quên đi ước mơ của mình , chơi đàn ghitar, PHẢI CỐ GẮNG TỪ HÔM NAY ,,,NGÀY 22/6
HÃY NHỚ MÌNH CÓ THỂ THÀNH CÔNG ,,,,,,,,,,,,,,QUAN TRỌNG LÀ BAO LÂU ,,,,,,,,,
HÃY NHỚ MÌNH CÓ THỂ THÀNH CÔNG ,,,,,,,,,,,,,,QUAN TRỌNG LÀ BAO LÂU ,,,,,,,,,
suy ngẫm
Người ta làm blog để chia sẽ với mọi người biết con mình làm blog đơn giản vì sự hiếu kỳ, mình đã từng có đam mê và mơ ước , nhưng cái thiếu là quyết tâm thực hiên nó , để rồi không làm được gì , bây giờ xuất phát điểm cửa mình rất yếu , nhưng hãy cố lên, mày làm được mà , hix , có ai đọc được những gì mình viết đây không nhỉ, đáng lẽ phải tâm sự với một người nào đó , họ sẽ cho mình những lời khuyên,,,,,,thôi, xem như viết nhật ký hằng ngày và cũng rèn luyện kỹ năng đánh máy , cuộc sống này cần thật nhiều kỹ năng và không có cái nào thừa cả,,,
hãy ghi lại những cố gắng hằng ngày , đặt ra những mục tiêu hằng ngày ,,,,,,,,,mình phải thay đổi , thay đổi vi mục tiêu của mình la thành công ,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,CƯƠNG CỐ LÊN
hãy ghi lại những cố gắng hằng ngày , đặt ra những mục tiêu hằng ngày ,,,,,,,,,mình phải thay đổi , thay đổi vi mục tiêu của mình la thành công ,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,CƯƠNG CỐ LÊN
mục tiêu phấn đấu
Nếu điều xấu nhất có thể xảy ra, phải đối diện với nó, không được tim niềm vui trong rượu chè, những cuộc nhậu thì như thế sẽ giẫm lên vết xe đổ của mình, có 2 điều có thể xảy ra, xuống trường cao đẳng công nghệ, và thi lại.....nếu thi lại mình sẽ chọn nghành kinh tế, quản trị kinh doanh , phải làm giàu trước 35 tuổi , với nghành học hiện tại tương lai mình cũng chỉ là kỹ sư, và bao giờ mới dám mơ ước tới thành công , 35 tuổi phải có nhà , xe hơi, mục tiêu phấn đấu là rất xa , mình còn 13 năm để làm điều đó , không còn thời gian đe chơi nữa , mình sẽ phải học tiếng anh , những kỹ năng mềm , tất cả nếu có thể, vì suy nghĩ nghu nghốc mà mình đã bở qua
,,,,
,,,,
Thứ Ba, 21 tháng 6, 2011
???????????????///////
cố tìm lấy một niềm vui nào nhưng gần như không có, bây giờ muộn rồi , làm lại thật là khó chẳng lẽ cuộc sống mình như thế mãi
ngu
Sự ngu ngốc đã giết bản thân mình. đây có lẽ là những ngày tháng tồi tệ nhất trông cuộc đời mình, mình không còn gì nữa , ba mẹ rồi sẽ thế nào , mẹ sẽ khoc hết nước mắt , ba đã hy vọng ở mình rất nhiều , chỉ có mình là không có suy nghĩ thôi, thật sự tại sao , trước kia và bầy giờ vẫn không hiểu sao mình lại có thể nhác đến như thế , nhiều lúc đi thi mà vẫn không đi, mày chết đi Cương à,giờ làm sao để mọi người có thể tha thứ cho mi đây, và sau này thì sao, bạn bè mày thành đạt con mày thì khôg có gì ư. tại sao trước đó mày không suy nghĩ dù chỉ một nữa thế này thôi cũng được , thì mày cũng đủ rồi, nếu có cơ hội làm lại .............không!!! cơ hội không có nữa, mày đã đánh mất nó rồi,mà có thì cũng còn ai ủng hộ mày nữa đâu, mày mang tiếng suốt đời, hối hận cũng không là gì nữa,, tại sao hả c , mày không dề đóm , không cá độ gì cả , đơn giản tại vì mày quá nhác mà thôi , đi học dược mấy buổi đàng hoàng ,thật khó chấp nhận nhưng không thể khác nữa rồi, mày đã mất tất cả rồi cương ah,,,,,,,,,,niềm tin của gia đình, bạn bè , tất cả ,
21/6/2011
Ba mẹ, con xin lỗi vì đã làm ba mẹ phải thất vọng vì con , để giờ đây con như thế này , bây giờ con cũng không hiểu là tại sao lại thế nữa , ngu ngốc trong suy nghĩ, nhác học của bản thân, để kết quả là giờ đây nhận quyế định nghỉ học, năm qua gần như không đi học, tại sao chứ chỉ với suy nghĩ là, dể đó rồi học sau để rồi đến lúc đó thì lại nhủ rằng đằng nào cung không học được nữa, tại sao lại ngu như thế chứ, giá lúc đó con nghĩ được như bây giờ.Ba,mẹ con biết con đã lả niềm tự hào của ba mẹ, nhưng giờ đây con lại hủy hoại nó , con sợ lúc phải nói với ba, mẹ con không dám nghĩ đến , với tính cách của ba thì con không biết chuyện gì sẽ xảy ra, Bây giờ con muốn được đi học hơn bao giờ hết, sợ gặp lại mọi người , đã có lúc con nghĩ quẫn , không dám đối mặt , .Con đã sai lầm từ buổi đầu khi chon nghành xây dựng cầu đường , để rồi giờ đây không có đam mê và cũng không biết tương lai sẽ như thế nào, suốt 2 năm qua , con không biết mục đích của mình là gì , có lẽ mục đích lớn nhất là vào đại học, và khi đạt được thì con lại bỏ bê nó , để giờ đây,,, con đã hủy hoại cuộc đời con mà ma ba mẹ đã kỳ vọng rất nhiều , giá như con có thể cố gắng một tí thôi thì giờ đây con đâu phải thế này, tại sao chứ tại sao lại có thể ngu ngốc phá hoại cuộc đới như thế , liệu có thể làm lại nữa không ..............con đã ở vị trí mà nhiều người mơ ước. có gia đình đàng hoàng , học hành vào được truòng đại học dể rồi phá hoại nó , giờ đây nếu con 1% cơ hội con vân muốn được làm lại , thực sự mấy ngày về nhà con đã suy nghĩ nhiều , nhiều lúc nghĩ quẫn nữa , chết quách cho xong. Giờ điều con sợ nhất là đối diên với ba, mẹ với mọi người , những người đã từng tin tưởng con, nhung nếu được làm lại thì sẽ không chon nghành cầu đường nữa , đó là cái giá con phải trả cho sự ngu dốt của mình , không có suy nghĩ, tại sao ????????//// giá như chỉ tháng trước đây thôi con có suy nghĩ như thế này thì đâu tới nỗi ..nghe thì có vẻ ngớ ngẩn nhưng con chỉ ước luc đó ba mẹ , hiều cho con và động viên ,,,,,=))
Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2011
hom nay
ngày mai sẽ thế nào nhỉ, mình thật không dám nghĩ đến, tại sao chứ. Mình lại là con người như thế, có ai tin không , khi giờ đây , mày ngu quá Cương à, tại sao lại đến nỗi thế chứ, không còn cơ hội nữa rồi, giờ mày muốn làm lại thì cũng không ai cho nữa đâu , cái giá mày phải trả cho những ngày tháng ăn chơi, chán chường , ngày đó thật mình không dám nghĩ tới nữa //////////////Điên, ddien rồi, đã có luc nghĩ tới tự tự nữa chứ, liệu có thể không nhỉ,
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)